mùa hoa này mình không về nữa
có chờ mong cũng để chờ thôi
em có mang mấy lần khăn trắng
trung thu trăng lại tròn
mùa hoa này mình không về nữa
có chờ mong cũng để chờ thôi
em có mang mấy lần khăn trắng
trung thu trăng lại tròn
nhạc chìm
tấm màn nhung hờ hững
anh - vũ công
lá rụng
sân khấu đời
đêm.
tấm áo pha lê
trắng thời muôn thuở
từ em cho mang nặng
kiếp tình.
đêm diễn tàn không có pháo chia tay
đèn tắt chưa mà tối tràn gương mặt?
anh - vũ công những ngón tay thừa.
C. đừng khóc hận
đứng lên
đứng yên
giọt nước mắt hình tứ tuyệt
cứ gieo thanh hạ bình.
sân khấu bốn bề quang quạnh
một mình ca nốt vĩ thanh
rồi hóa đá
satna
biết đâu cành hoa tặng
từ em trao tận dư tình.
anh - vũ công
đờ đẫn
múa
cuối cùng
trong lặng im
trong bóng tối.
sân khấu ngày mai sót lại
những ngón tay buồn.
chỉ có một giấc mơ kéo dài
...
bỏ qua đêm ấy đi
hãy vào buổi trưa dưới tán cây
hè đường thật từng kẽ gạch
rêu cỏ xon xen và những con kiến đen nhanh nhẹn
những vụn rác tưng bừng
bỏ qua ngày ấy đi
hãy vào quán nước ngả chiều muộn
ly bia không kịp sủi bọt
bạn bè gấp gáp chào nhau
rồi cũng vào đêm
tiếp tục giấc mơ oan nghiệt
làm sao tôi cứ
thưa bác sĩ
giấc mơ ấy giết được người
thưa bác sĩ
những con chim cứ bay hoài một vùng trời trắng
mang theo những đôi cánh xanh
và tiếng hót
rụng la liệt như một bầy kiến chết
như một bầy ong chết
hôm qua cbm buồn
buồn y như hôm kia
(nếu hai câu vừa rồi đừng xuống hàng chắc y không buồn quá)
mà lỡ rồi
nên ngồi xuống không chờ ai mời
trên cái ghế ba chân
cbm nén câu thở dài
ngày nào cũng thở chừng đó kiểu
rất chán
khởi sự ước ao một cái ghế có đủ bốn chân
và biết liên miên rằng một lẽ thật rất chân lý
những cái ghế bốn chân đang lổn nhổn xung quanh
giả dụ cái ghế y ngồi bốc hơi thêm một chân nữa
có lẽ cái ngồi sẽ đậm dáng phiêu lưu
giống như trò chơi thăng bằng, lắc lư
chẳng còn hơi đâu mà não nề ao ước
cbm biết rằng dù có như vậy nữa
cũng cứ buồn y như hôm qua
vì răng ai biết không???
hoàng hoa ơi hoàng hoa ơi
này kia có nhớ nửa trời lá xanh
hoàng hoa yên ngụ trên cành
bóng cây rụng lá thì đành thế thôi
hoàng hoa ơi một ngày rồi
hai ba ngày nữa cũng trôi một dòng
thế thì có phải đành không
cái điều xanh bạc còn trong thật thà
nói gần mà nghĩ không xa
nói qua không lại nói ba bảy lần
chỉ là nhớ tưởng vân vân
nói chi cho hết một lần hoàng hoa
nửa trời có lá xuê xoa
nửa trời còn lại cũng là lá lai
lá rơi rụng xuống bời bời
bởi vì chăng chớ những lời nói năng
hoàng đừng tưởng thế là xong
có hoa ngờm ngợp cà lăm vô cùng